Khuyến khích trẻ làm việc nhà
TT - Ở trường có chị lao công, ở nhà có mẹ và người
giúp việc, mấy “chị” này giành làm hết mọi việc khiến nhiều trẻ trở
thành “gà công nghiệp” trong vòng quay bất tận ăn - ngủ - học - chơi
game - xem tivi.
Bé Bảo Ngọc (6 tuổi) ở Q.2, TP.HCM được mẹ dạy làm một số việc vừa sức trong nhà - Ảnh: T.Bình
|
Vừa gặp chuyên gia tâm lý, chị Lương T. (Q.3, TP.HCM) đã vội than thở không ngủ được vì... tức.
Con không biết làm gì
Mấy hôm trước, khi mở cửa phòng con gái (16 tuổi), chị
phải kêu trời khi thấy một mớ hỗn độn quần áo, cặp sách, ly tách, dụng
cụ học tập. Xộc vào mũi chị là thứ mùi kinh khủng pha trộn giữa mùi quần
áo chưa giặt, mùi sữa ôi thiu và mùi mì gói thừa trong tô. Chị kể cô bé
học khá nhưng không mó tay tới việc gì trong nhà. Ngay cả ly sữa mẹ pha
khi uống xong cô bé cũng để đó, nhắc mãi mới chịu rửa nhưng không sạch.
Lạ một điều các bạn của cô bé đều như thế cả. Bà mẹ bức xúc: “Ai đời
sáu đứa con gái lớn tướng mà cứ rúc trong phòng nói chuyện, đợi kêu thì
xúm lại ăn, chẳng đứa nào hỏi bác cần gì cháu giúp. Ăn xong lại rúc vô
phòng, chẳng thèm dọn rửa gì ráo”.
Cũng vậy, chị Tuyết L. (Q.1, TP.HCM) suốt ngày cứ quay
cuồng phục vụ ba đứa con từ 13 đến 17 tuổi. Chị kể do trước đây làm ăn
được nên chị thuê người giúp việc, các con chỉ biết ăn, học, ngủ, chơi
mà thôi. Hơn năm trước, khi người giúp việc nghỉ thì mọi việc dồn lên
vai chị. “Mấy bữa tôi bệnh căn nhà như một bãi chiến trường. Tôi nhắc
thì đứa làm chậm chạp lề mề, đứa bỏ dở nửa chừng, đứa làm cho có”, chị
than thở.
Nhưng buồn nhất là chuyện chị phát hiện chúng quá ích
kỷ. “Đi học về là quẳng cặp sách, vứt quần áo tứ tung, ăn uống xong vứt
rác trên bàn. Nhờ việc gì thì chúng xị mặt rồi lảng đi”. Chị kể nhiều
lúc tủi thân rơi nước mắt khi mẹ hì hục làm, còn các con ung dung ngồi
chơi game, đến bữa có khi còn bĩu môi chê bai nếu không vừa miệng. Con
gái lớn của chị ngay cả rửa chén, lặt rau cũng không biết làm. “Nguy
hiểm là hai đứa em cũng bắt chước chị nó”, chị L. lo lắng.
Cha mẹ sợ con cực
Các chuyên gia tâm lý có cả “kho” chuyện về việc cha mẹ
ôm ấp, bảo bọc con quá kỹ. Chẳng hạn con đã 7-8 tuổi mà họ vẫn còn đút
cơm tận miệng hay mặc giúp quần áo. Cho nên mới có những đứa trẻ hơn 10
tuổi vẫn quen “thay đồ tại chỗ”, không tự chải tóc, không biết cột dây
giày. Thậm chí một số cô bé đã ra dáng thiếu nữ nhưng không biết cách
tắm rửa nên cứ ơi ới gọi mẹ khi cần.
Tại một trường mầm non ở Q.3, TP.HCM chúng tôi thấy
không ít phụ huynh cứ xông thẳng vào lớp lá (trẻ lớn) lục ngăn tủ lấy
balô, giày dép rồi bồng trẻ về, trẻ khóc lóc đòi tự đi cũng không cho.
Một cô giáo cho biết trẻ lớn ở trường thường được các cô khuyến khích tự
làm những việc chăm sóc cá nhân như rửa tay, lấy cơm, múc ăn, mang giày
dép... để rèn tính tự lập. “Nhưng một số cha mẹ làm khác đi”, cô lắc
đầu ngao ngán.
“Nhiều cha mẹ quan niệm đã bỏ tiền thuê thì phải tận
dụng người giúp việc hết cỡ, thế là trẻ trở thành ông vua bà chúa”, một
chuyên viên tâm lý nói. Áp lực học tập cũng khiến cha mẹ ngại sai con
làm việc nhà. Thậm chí một bà mẹ còn nói: “Cứ để nó tập trung học, mai
mốt làm ra tiền thuê người giúp việc”. Một số bà mẹ khác lại thiếu kiên
nhẫn. Chị Minh T. (Q.2, TP.HCM) kể: “Nó rửa chén cứ bể hoài, lau nhà thì
không sạch, tôi làm luôn cho khỏi bực lại đỡ mất thời gian”.
“Sướng” là hại con
Tại một khóa huấn luyện do Nhà văn hóa Phụ nữ TP.HCM tổ
chức, giảng viên khẳng định trẻ được “úm” quá kỹ sẽ tự lập kém, sống
ích kỷ và vô tâm. Theo Th.S Nguyễn Thị Mỹ Linh, ngay từ khi trẻ 2-3 tuổi
đã có thể dạy trẻ biết dọn dẹp đồ chơi. Lớn hơn một chút có thể dạy trẻ
phơi đồ, xếp quần áo và làm một số việc cho bản thân như tự tắm, chọn
quần áo... Cha mẹ có thể cùng trẻ thi “ai nhanh hơn?” hoặc bấm đồng hồ
cho trẻ làm nhanh để “vượt qua chính mình”. Bà Linh chia sẻ: “Trẻ thích
vừa làm vừa chơi vì không cảm thấy bị ép buộc. Lưu ý cha mẹ cần hướng
dẫn và cùng làm với trẻ”.
Chị Phương Loan (Q.4, TP.HCM) cho rằng cha mẹ cần chấp
nhận sự vụng về ban đầu, bởi trẻ cần có thời gian để rèn việc. Theo chị,
cần khen trẻ ít nhất là ở tinh thần tích cực hoặc làm tốt hơn lần
trước. Ngược lại, cha mẹ cầu toàn sẽ cảm thấy bực bội, thậm chí chê
trách khiến trẻ mất hứng. Chị kể: “Thằng bé nhà tôi sang nhà bạn làm rất
sung, nhưng về nhà mình lười chảy nhớt”. Đi hỏi chuyên gia tâm lý, hóa
ra khi làm trong nhóm bạn trẻ được thán phục nên cảm thấy mình “tăng giá
trị”.
Thật ra, theo bà Linh, làm việc nhà là cách để trẻ thư
giãn và đa dạng hóa hoạt động cho trẻ. Thay vì ngồi lì học bài - chơi
game - xem tivi vốn căng thẳng đầu óc, trẻ làm việc nhà rồi quay lại học
sẽ tiếp thu tốt hơn. Ngoài ra, cách nghĩ “làm ra tiền rồi thuê người
giúp việc” cần xem lại, vì chắc gì sau này trẻ sẽ dư dả. “Không tự lo
được bản thân thì sẽ sống ra sao?”, bà Linh băn khoăn.
Kích thích trẻ
Chị Linh T. (Q.3, TP.HCM) chia sẻ: “Khi được trả tiền
thằng bé nhà tôi làm việc nhà rất sung”. Ngược lại, chị Bích N. (Q.5,
TP.HCM) phản đối cách làm đó vì cho rằng làm việc nhà là cách thể hiện
trách nhiệm để xây dựng tổ ấm chung. Còn bà Linh quan tâm đến đặc thù
của đứa trẻ: “Một trẻ có tiền là chơi game hay tiêu xài hoang phí khác
xa với một trẻ biết dành dụm từng xu đóng học phí hay làm từ thiện”. Tuy
nhiên, theo bà Linh, có thể “thuê” trẻ làm một số việc “kho khó” như
trang trí phòng, sửa ống nước... để trẻ có thể giỏi giang hơn.
|
THÁI BÌNH
0 nhận xét:
Đăng nhận xét